Sáng hôm sau đi học, thấy Ngọc Ánh đang đứng mua nước ở căng-tin. Gia Kim vội tới kéo nàng ra chỗ gốc cây và hỏi xem tình hình: "Tối qua em về, mẹ có hỏi hay có nghi ngờ gì hông?"
Cô bé ngơ ngác: "Dạ, hỏi gì hở chồng?"
Kim ngập ngừng: "Thì... thì là chuyện vợ chồng mình làm chiều qua đó."
Ngọc Ánh nhìn cậu cười e thẹn: "Dạ, mẹ hông có hỏi gì hết."
Cậu thở phào nhẹ nhõm và nhìn nàng âu yếm thì bất chợt: "Ánh, em làm gì ở đây vậy?"
Kim quay lại thì thấy Thảo Huyền đang đi tới, tim cậu như muốn rớt ra ngoài. Thảo Huyền nhìn cậu chăm chăm làm cậu sởn cả tóc gáy rồi nhìn sang Ngọc Ánh.
"Dạ em mua nước uống." Ánh nhanh nhẹn trả lời.
"Em uống nhanh rồi về lớp đi, sắp hết giờ ra chơi rồi đó." Huyền nói với em gái xong lại quay sang nhìn Kim khiến cậu chỉ biết cười trừ.
"Vậy anh cũng về lớp luôn đây." Cậu nhanh nhảu đáp toan chạy đi thì Huyền quát lớn: "Anh đứng đó cho em, em chưa tính với anh đâu nghen."
Thôi chết rồi, Huyền không cho cậu đi, nàng định nói gì đây, hay nàng đã biết chuyện gì rồi. Nhìn bé Ánh chạy theo cùng lũ bạn làm Kim muốn chạy theo quá nhưng Huyền vẫn đang hầm hầm thế kia. Đang nghĩ vẩn vơ thì Kim hét lên một tiếng "Ui da." Thì ra Huyền đang nhéo vào hông cậu đau chết mất.
Cậu nói: "Sao nhéo anh?"
"Anh hả ! Anh nè !" Huyền lại nhéo.
"Ui da đau. Sao... sao nhéo mình?" Kim nói vừa xoa chỗ đau.
Nàng bỏ ra quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-luc-bong-toi/594284/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.