Sáng hôm sau đi học, thấy Ngọc Ánh và Thảo Huyền đang mua bánh mỳ. Kim ra hiệu cho bé Ánh qua chỗ mình rồi hỏi: "Em có kể cho chị em không đó?"
"Dạ kể gì anh?" Cô bé ngơ ngác.
Kim đáp: "Thì là chuyện anh và em tối qua đó."
"À, dạ không. Xí hổ lắm ai mà dám nói." Nói xong nàng cười hồn nhiên vui vẻ nên Kim cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Cậu lại dặn thêm: "Nhớ không được nói cho ai nghe biết chưa. Nếu không anh không làm bài tập cho đâu cũng không chơi với em nữa."
Ngọc Ánh: "Dạ, em biết rồi. ủa mà sao anh không muốn gặp chị Huyền vậy."
"À anh…" Kim gãi đầu không biết trả lời sao, thật ra Huyền không muốn gặp cậu thì đúng hơn. Cậu nhìn nàng từ xa mà lòng buồn vời vợi.
Hôm sau cậu lên nhà cô Dung chỉ bé Ánh làm bài tập, nhìn Huyền ngồi học bài… vẫn thân hình hấp dẫn ấy, mái tóc dài óng mượt bay bay trong gió càng làm cậu thêm mơ mộng. Thì bất chợt cô bé quay sang và bắt gặp thấy ánh mắt cậu. Kim giật mình và cúi mặt xuống như một chú cún đáng thương biết lỗi. Đột nhiên nàng mở lời: "Lại chỉ tui làm bài này coi."
Như con cún được chủ ném cho cục xương, cậu vội vàng vàng chạy tới. Trong lòng vừa vui vừa hồi hộp hóa ra nàng không có ghét mình như mình nghĩ.
Vừa chỉ cô nàng làm bài Kim vừa nhìn Huyền say đắm. Nàng đẹp quá, một vẻ đẹp tinh khiết của cô gái mới lớn làm cho cậu lúc đó dù chưa biết yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-luc-bong-toi/260707/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.