Nguyên tác: Đỗ Liễu Liễu
Edit: Beltious Soulia/Dã Linh
Beta: Minh Nguyệt
Chương 35 (1159):
Ngay khi hắn muốn ngắm thêm thì nụ cười đó đã biến mất. Hắn nghĩ, nụ cười này đúng là nụ cười trong truyền thuyết, giống hệt hoa quỳnh, chỉ thoáng qua trong nháy mắt thôi, rất đáng quý.
Nụ cười của Đường Quả lại trở về trạng thái nhợt nhạt như trước nhưng Thượng Quan Cảnh có thể thấy nàng ta đang rất vui. Chưa bao giờ hắn thấy nàng ta vui như vậy cả.
"Được rồi, đi về đi. Phơi nắng thoải mái lắm à?"
"Không sao ạ." Đường Quả nở nụ cười với Thượng Quan Cảnh, hành lễ, "Vương gia, thϊếp rất thích chiếc vòng tay này. Thϊếp xin cáo lui."
Thượng Quan Cảnh chưa kịp nói gì, Đường Quả đã cầm hộp quay đi, vòng ngọc trên cổ tay cô. Bước đi của cô thật nhẹ nhàng, tại chỗ ngoặt, hắn có thể thấy được nụ cười bên mặt của cô, nhất thời không biết nên nói gì.
"Chỉ là một cái vòng tay bằng ngọc thôi mà vui đến mức này cơ à." Thượng Quan Cảnh lạnh lùng nói, "Đúng là một kẻ ngốc. Chẳng qua bản vương thấy thiệt cho ngươi nên mới đền bù thôi."
Đoạn, hắn quay người về thư phòng. Chỉ là, nụ cười vừa rồi cứ ở mãi trong đầu hắn suốt dọc đường đi. Nụ cười đó quá mê người, gọi là câu hồn đoạt phách cũng không phải nói quá.
Hóa ra vị tiểu thư này cũng sẽ lộ ra nụ cười như thế. Nhưng lý do để nàng ta cười thì thật nực cười. Chỉ là vị phu quân hữu danh vô thực của nàng ta bố thí cho một miếng vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-4-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/1852334/chuong-767.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.