Đến tối Trần Anh mới dậy, nghe nói chuyện Tạ Thế Quân đã xong, sắp phải đến thành phố.
Chuyện này khiến trong lòng cô ta dễ chịu hơn một chút, chí ít người đàn ông cô ta nhìn trúng cũng không đơn giản, có thể dựa vào năng lực mà vào thành phố công tác.
Hồi chiều cô ta có một giấc mơ, mơ thấy kiếp trước, quả thực là ác mộng.
Hiện tại cô ta không muốn nghe thấy cái tên Tống Dã. Nếu như ở lại huyện Đường, so với gϊếŧ cô ta còn khó chịu hơn.
"Thế Quân, bao giờ chúng ta vào thành phố?"
Trần Anh hận không thể đi ngay. Cô ta mím môi, trên mặt lộ ra vẻ mong chờ nhìn Tạ Thế Quân.
Tạ Thế Quân kỳ quái nhìn cô ta, "Em không định về thăm nhà?" Anh biết chuyện năm đó, nhắc lại cũng thấy buồn cười, xác thực là không có tình cảm gì với những người khác nhà họ Trần. Nhưng về thì cũng đã về rồi, nhiều năm như thế, dù sao cũng phải đến thăm một chút.
"Vậy mai đi."
Trần Anh cũng biết là không thể cắt đứt quan hệ với nhà họ Trần, trở về mà không đi thăm, không biết người xung quanh sẽ nói thế nào.
"Mai qua nhà em, rồi ngày kia chúng ta mời chủ tịch Tống sang ăn cơm."
Trong lòng Trần Anh có hơi loạn, chỉ gật đầu một cái, cũng không hỏi vì sao. Trong mắt cô ta, hơn phân nửa là vì địa vị của Tống Dã bây giờ, có mời cơm cũng là chuyện bình thường.
Nhưng nghĩ tới phải đối mặt với Tống Dã, cô ta vẫn cảm thấy không tiếp thu được.
Đường Quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-3-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/679847/chuong-596.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.