Lôi kiếp mạnh mẽ đánh xuống cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng. Bọn họ có thể cảm nhận được, cánh tay nắm cột thu lôi có hơi tê tê.
Cùng lúc đó, có một số phần lôi kiếp rơi trên người bọn họ. Nhưng tất cả đều mở phòng ngự ra, trên đỉnh đầu cũng là pháp bảo, sức mạnh như thế căn bản là không ảnh hưởng gì đến bọn họ.
Có lẽ đạo trời biết được tình hình ở đây, lôi kiếp sau đó càng ngày càng mạnh.
Nhưng rồi họ nhận ra, có cây cột thu lôi này rồi, thiên kiếp cũng không thể làm gì được.
Sau chín đạo lôi kiếp, vân kiếp không cam lòng tản ra. Tất cả sau khi được lôi kiếp tẩy lễ đều nhìn cột thu lôi ngơ ngác.
Vậy là xong rồi?
Còn chưa nhận được đau đớn và nguy hiểm trong truyền thuyết mà.
Đường Quả nhìn lên trời, vừa mới đây thôi, cô cảm nhận được có ánh mắt rơi trên người mình. Đầu tiên là sắc bén, nhưng không biết sao lại nhanh rụt về, giống như nhìn thấy thứ gì đó rất đáng sợ.
Cô sờ sờ mặt, là vì cô à? Hay là trên người cô có gì đó khiến nó kiêng kị?
Hơi thở đó cô rất quen thuộc, là hơi thở của đạo trời.
Đạo trời thế giới này sợ cô?
"Thống tử, ta có bối cảnh hay bản thân ta không phải một người đơn giản?"
[Ký chủ đại đại giờ mới nhận ra à? Tôi đã sớm nghi ngờ lai lịch của cô rồi.]
Đường Quả rất tán thành, "Cũng đúng, ta chơi hỏng nhiều thế giới như thế cũng không có vấn đề, khả năng là liên quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-3-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/679798/chuong-547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.