"An Hiền phi có nhân phẩm tốt, vì người quên mình, vì Hoàng thượng mà quên an nguy của bản thân, hành động này có thể thấy ngươi nặng tình với Hoàng thượng vô cùng, bản cung sao có thể chê trách ngươi được."
"Bản cung đã nhiều năm không có được, xem ra đã vô duyên với chuyện có con nối dõi, An Hiền phi vẫn nên dưỡng thai đi."
Hiên Viên Mặc đã chuẩn bị để giải thích, vậy mà lại không thể nói ra.
Chuyện hôm nay thật ngoài ý muốn, hắn cũng không đoán được sẽ có người dám ám sát hắn. An Ngưng Hương vì hắn mà chắn kiếm*, hắn cảm động vô cùng, chắc chắn sẽ lập An Ngưng Hương làm hậu.
(Editor: Ủa đại đại, rốt cuộc là chắn kiếm hay chắn tên đó...)
Hắn tưởng Đường Quả biết An Ngưng Hương có thai sẽ nháo lên, thật không ngờ cô lại nhường nhịn như thế.
Trong ấn tượng của hắn, Hoàng quý phi phải đã quen được nuông chiều với chiếm hữu, không thể cho hắn đi với cung phi khác mới đúng.
Nhớ tới hình ảnh Hoàng quý phi cầm kiếm gϊếŧ thích khách vừa rồi, ánh mắt của hắn không thể không hướng đến người cô. Hắn đột nhiên phát hiện ra, Hoàng quý phi thực sự quá mê người, chỗ nào cũng tràn ngập hơi thở khiến người khác điên đảo.
"Hoàng thượng chắc có nhiều chuyện muốn nói với An Hiền phi, không quấy rầy nữa."
Đường Quả xoay người rời đi. Mạnh Đức phi cũng vội hành lễ rồi theo ra. Doãn Thục phi nghĩ nghĩ, an ủi hai câu rồi cũng đi theo.
Mạnh Đức phi chạy đến phòng Đường Quả, đi vào thấy cô tái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-3-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/679715/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.