"Thân thể của Quý phi đã tốt lên chưa?"
Hiên Viên Diệt ôm nữ tử vào lòng, cũng không làm gì quá đáng, chỉ ôm thôi cũng khiến hắn cảm thấy hạnh phúc.
Nữ tử này... có mị lực gì mà mê hoặc được cả hắn.
"Vẫn luôn không tốt."
"Hồi nhỏ thiếp ham chơi, rơi xuống nước khiến hàn khí nhập thể, đau đầu gối. Cha thiếp đã tiêu rất nhiều để tìm thuốc cho thiếp nhưng cũng không có tác dụng gì. Đại phu nói rằng chỉ có thể chăm sóc thôi."
Đương lúc cô nói, bên ngoài nổi gió lên. Hai người vẫn chưa kịp phản ứng thì mưa đã rơi xuống rào rào.
Hiên Viên Diệt sửng sốt một chút, lại nhìn nử tử trong lòng nhăn mày lại đau đớn. Thân thể nàng run lên khiến lòng hắn cũng nhoi nhói.
"Đầu gối đau?"
Đường Quả gật đầu, cô nhìn lên, khóe mắt ươn ướt khiến lòng hắn căng thẳng, "Đau lắm à?"
"Dạ." Cô cắn môi, ngừng một chút, "Vừa nãy đã cảm thấy không thoải mái lắm, hóa ra là vì mưa. Qua mấy ngày nữa là tốt rồi."
"Hoàng thượng, hôm nay chỉ sợ không thể thị tẩm được." Gương mặt cô có một chút áy náy, "Lúc nào cũng phải để Hoàng thượng chiều theo thiếp, thiếp xấu hổ quá."
Nhìn gương mặt tái nhợt của nữ tử, rồi nghe nàng muốn nói xin lỗi, Hiên Viên Diệt cũng không thể xem thường cảm giác lạ trong lòng nữa. Đây chính là vừa thấy đã yêu.
Buồn cười hơn là, nàng thật sự nghĩ rằng Hiên Viên Mặc đối xử rất tốt với nàng, thật ngây thơ.
Nếu người tới hôm nay không phải Hiên Viên Diệt hắn, chỉ sợ nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-3-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/257892/chuong-425.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.