"Đường Quả, đừng tùy hứng, cô không nghĩ ảnh đế Lương cũng phải cân nhắc cho cô à?"
Đúng, Bạch Văn Văn thuyết phục Đường Quả cũng có mục đích.
Ả tham gia chương trình này là vì chinh phục Lương Triều, đạt được giá trị yêu thích.
Ở đây còn có thể xúc tiến tình cảm của ả với Tô Hòa, đã lâu lắm rồi mức độ yêu thích không tăng lên.
"Văn Văn hiền thật, đối xử với tình địch cũng rất hiền."
"Đúng á. Tui nghe đâu Văn Văn còn là học sinh giỏi, cũng rất tài năng, người ta tinh thông cầm kì thi họa luôn ấy, bình hoa Đường Quả làm sao mà so."
Bạch Văn Văn và Tô Hòa chờ Đường Quả tức giận, nhưng đợi hơn một phút rồi, sắc mặt cô không biến hóa chút nào.
"Ảnh đế Lương, anh khuyên cô ấy một chút đi."
"Rừng rậm không phải thành phố, tùy hứng sẽ xảy ra rất nhiều phiền toái. Lại nữa, phía trước có đủ loại nguy hiểm, là một tập thể phải hiểu cho nhau, đừng chỉ nghĩ cho mình."
Có thể nói lời của Bạch Văn Văn lại bôi đen Đường Quả thêm nữa.
Nếu không phải Lương Triều biết rõ Đường Quả, có lẽ cũng bị châm ngòi li gián.
Trong suy nghĩ của Lương Triều, mạng của anh là Đường Quả cho. Anh cũng không thiếu mớ tiền kia, đi để chơi là chính thôi.
Đường Quả muốn mang vali đi, anh cứ để cô thoải mái, dù sao cũng chẳng phải chuyện lớn gì.
Bạch Văn Văn cố tình bôi đen Đường Quả khiến anh có chút không vui. Bạch Văn Văn là cái thá gì mà dám chửi em gái Đường Quả của anh?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-2-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/679946/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.