Edit: Nại Nại
(Đọc truyện ở trang chính chủ Wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người)
___
Thang máy có ít nhất bốn người giống với anh em của Diệp Trạch Thu.
Khác nhau là mặt bọn họ xanh mét, đôi mắt đầy tơ máu, móng tay đen nhánh, đang há to miệng gào rống, duỗi tay muốn bắt người sống sờ sờ Diệp Trạch Thu.
Diệp Trạch Thu chờ thang máy đến không có chú ý đến thang máy, cửa thang vừa mở ra, thình lình cánh tay bị cào bị thương, còn đang chảy máu.
Diệp Trạch Thu cầm khúc gỗ múa may loạn xạ, tựa như muốn đẩy bọn họ trở về thang máy kia.
Khâu Sơ Hạ thật tình bội phục chỉ số thông minh của anh, anh cứ nhất định phải đi thang máy mới được sao? Xoay người chạy về phía thang bộ không phải được rồi ư?
Cô tiến lên một bước, túm chặt cánh tay anh, xoay người chạy về phía cầu thang bộ.
Bốn gia hỏa trong tháng máy không có ai cản lại, tứ chi cứng đờ chậm rãi ra khỏi thang máy, tập tễnh đi theo phương hướng của bọn họ.
"Anh không đi thang máy sẽ chết à?" Khâu Sơ Hạ cảm thấy não của tên gia hỏa này đủ thẳng, dư quang nhìn cánh tay anh, nghĩ vết thương này nhất định không chết người được, có lẽ cũng không sao.
"Tôi..." Diệp Trạch Thu tùy ý để cô dắt mình, tạm dừng một lát, nhẹ giọng trả lời: "Thả bọn họ ra rồi, sao buổi tối tôi đến nhặt xác cho anh em của tôi chứ."
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quyen-1-trong-sinh-mat-the-nu-vuong-nam-than-sung-vo-sieu-manh-me/3865698/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.