Thành phố A là nơi hiếm khi có tuyết rơi, những nơi xung quanh ở phương bắc tuyết rơi đã sắp thành thảm hoạ, thành phố A hầu hết vẫn còn dáng vẻ năm tháng tĩnh lặng. Thường xuyên bị bạn trên mạng cười nhạo thành phố A là một lỗ hổng.
Nhưng năm nay thì khác.
Tuyết rơi dày đặc suốt đêm, ngày hôm sau thức dậy, kéo màn cửa sổ ra xem, bên ngoài khắp nơi là ánh bạc rực rỡ.
"Tuyết rơi kìa!"
Thẩm Dĩnh mơ màng mở mắt, chỉ nghe thấy Cung Trĩ hoan hô la lớn. Cô chống nửa người dậy, tựa vào đầu giường nhìn cô gái nằm ở trên cửa sổ. Đôi tay đối phương dán vào trên kính trông như con tắc kè.
Bên ngoài bao phủ trong làn áo bạc, nhưng trong nhà ấm áp, làm bật cảnh sắc bên ngoài giống như truyện cổ tích.
Cung Trĩ quay đầu, thấy mỹ nhân với mái tóc đen dài lười biếng buông xuống trên vai, ánh mắt nhu hòa nhìn về phía mình, nàng không nhịn được đi về phía Thẩm Dĩnh, khẽ lảm nhảm: "Ước gì ta có một đứa con gái, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như gỗ mun khung cửa sổ này."
Thẩm Dĩnh ngước mắt: "Đó là cái gì?" Cô cười với Cung Trĩ, tóc đen như gỗ mun, rơi lả tả trên da thịt trắng như tuyết, giống như công chúa Bạch Tuyết trong truyện cổ tích thật sự ở ngay trước mắt mình.
Cung Trĩ có trong nháy mắt đờ đẫn, cho đến khi Thẩm Dĩnh ho nhẹ một tiếng, nàng mới hoàn hồn, nhìn đi chỗ khác, trên mặt ửng đỏ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-xin-nu-chu-buong-tha-bon-ca-man/3502957/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.