Editor: Linh Đang
※※※
Mười sáu tuổi năm đó, người thiếu niên Mạc Hoa thầm mến chết vì một trận hoả hoạn. Từ đó cứ mỗi tuần, cô đều mang hoa, đi đến bia mộ nơi anh an nghỉ tưởng niệm anh, bất kể gió mưa chưa bao giờ ngừng nghỉ, bây giờ đã là mười năm sau, cô vẫn như trước, chưa từng rời xa.
Bởi vì mấy lần gần đây liên tiếp tăng ca, cô không tiện đến đây vào ban ngày, rất vất vả mới được lúc rảnh rỗi, cũng đã là nửa đêm. Nghĩa trang chỉ mở cửa cho tới buổi chiều, đối mặt với cửa sắt đã khóa chặt, bất đắc dĩ, cô chỉ có thể lén lút chui vào theo chỗ hổng ở góc tường.
Cho dù mấy cột đèn gần đó có phát ra một chút ánh sáng mờ, nhưng một mình ở nghĩa trang vào ban đêm, nói hoàn toàn không sợ hãi là giả, nhưng may mắn nghĩa trang chỗ người thiếu niên là nghĩa trang kiểu Tây, phần đất bằng phẳng, bia mộ chỉnh tề, ngày thường thu dọn rất sạch sẽ, cho dù buổi tối kinh khủng, nhưng dường như không có cảm giác ma quỷ lắc lư như nghĩa trang có nấm mồ kiểu Trung Quốc.
Mỗi lần đến nơi đây, trong lòng Mạc Hoa liền thấy vô cùng bình tĩnh, không biết vì sao, nhìn thấy bia mộ của anh, cô liền cảm thấy anh đang ở không xa, chỉ cần nhắm mắt lại có thể phát hiện, cái gọi là sinh tử cũng chỉ là một khoảng cách mà thôi, anh đang ở nơi mà cô có thể chạm tới, một ngày nào đó, cô có thể tới chỗ của anh.
Mấy ngày nay mưa phùn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-xam/39397/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.