Bầu trời không sao, khi mặt trăng bị mây mù che lấp những tia sáng trắng lẩn giữa cụm mây tựa như muốn xé toạc đêm đen.
Quý Thương đứng cạnh xe, trầm ngâm nhìn bầu trời loang lổ sáng tối. Bất kể anh tưởng tượng ra được những tình tiết dã man nhường nào thì hiện thực luôn có cách trở nên tàn khốc hơn gấp trăm, gấp nghìn lần.
Chuyên viên giám định kéo dây niêm phong ra để vào hiện trường. Xe cứu thương lấp lóe đèn xanh lam, hai cái túi đựng thi thể màu đen được bê lên xe.
Doãn Hạo đứng sau lưng Quý Thương nhìn anh một lát rồi mới bước tới. Quý Thương ngoảnh lại, không hỏi câu gì.
“Đưa anh đến chỗ này.” Doãn Hạo nói bằng giọng mệt mỏi.
Hai mươi phút sau Doãn Hạo và Quý Thương đã ngồi trên băng ghế tại một quảng trường nào đó ở trung tâm thành phố.
Nhà cao tầng, đường cái, cửa hàng, đèn đóm sáng trưng.
Biển người tấp nập, ai nấy đều tươi tỉnh, ai nấy đều mỉm cười, ai nấy đều sống động.
Có đứa trẻ con nhằm lúc vòi nước ngừng phun để mon men đến gần rồi lại ré lên cười chạy mất lúc nước tóe lên.
Các bác gái tập trung một góc thản nhiên múa may nhảy nhót, cái đuôi dài của những chiếc quạt hoa màu trắng màu hồng bay phấp phới trong gió.
Bóng bay bảy màu nảy tưng tửng giữa đám đông, người ta xúm đông xúm đỏ trước máy bán kem, tiếng rao bánh dày nóng với váng đậu tẩm ngũ vị không ngừng réo rắt.
Có một cô bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thuong/2564334/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.