Mười lăm phút trước, khi khai với Doãn Hạo về bọn bắt cóc trên núi Tây Bình Khuông Khiết luôn nói cứng rằng bọn cướp bảo chỉ cần tiền, chúng sẽ không làm ai bị thương kể cả Dịch Thiếu Thanh đi giao tiền chuộc.
Và giờ đây, sau câu nói của Doãn Hạo, cái vẻ cao ngạo, tự tin bên bờ vực của cô ta đã hoàn toàn sụp đổ. Cô ta nín bặt nhưng cổ họng lại phát ra những tiếng ư ử nghẹn ngào như một người vừa bị đổ một xô nước đá lên đầu.
Sài Lộ dễ dàng bế được Dịch Hương Tuyết trong tay cô ta, ngay lập tức Khuông Khiết quay ngoắt lao về phòng ngủ của mình và đóng sập cửa lại, ngồi bệt xuống sàn.
Ngay từ đầu Khuông Khiết lợi dụng những tiết học yoga để lén lút tằng tịu với Âu Dương Tĩnh rất suôn sẻ. Nhưng thỉnh thoảng lại có những sự cố ngoài ý muốn, nhiều khi vì bọn trẻ có đứa ốm sốt hoặc quấy khóc không dỗ được mà nhà trẻ nơi gửi Dịch Hương Tuyết sẽ gọi cho phụ huynh, yêu cầu đến đón con về.
Có một lần Âu Dương Tĩnh vừa đi công tác về, anh ta gọi điện thoại hẹn khách sạn và thời gian cụ thể. Cúp máy xong cả hai đã bắt đầu cuồng lên rạo rực như giống chó hoang động cỡn ngoài đường.
Đúng lúc ấy thì Khuông Khiết lại bị nhà trẻ gọi. Âu Dương Tĩnh liền nghĩ ra một kế, anh ta xui Khuông Khiết cho con gái uống nửa viên thuốc ngủ. Mới đầu Khuông Khiết phản đối ngay, nhưng càng về sau trước sự nài nỉ của Âu Dương Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thuong/2564326/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.