Tôi cau mày nhìn gió đang rít gào, nghi hoặc hỏi: “Gió lớn thế này, bà ta vào đó bằng cách nào?”
Lục Tử nói: “Bà ta vô cùng hiểu rõ nơi này, nhất định phải có cách nào đó để đi vào. Hơn hết còn ném Tam Cụ Thi Cốt ra hẳn là biết chúng ta đã đến đây. Chỉ cần tìm được cửa nhất định có thể vào.”
Lúc này lại có rất nhiều tro tàn màu xám trắng từ trong lối đi bay ra. Đám tro giấy đó bị gió thổi tán loạn cả lên. Bạch Dực híp mắt nhìn bức tường gió nói: “Các cậu có để ý là gió gào thét vô cùng có tiết tấu không, hơn nữa lúc mạnh lúc yếu. Nơi này chỉ là một lối đi, hẳn không có đường ngầm, làm được như vậy là do kỹ thuật thời xa xưa đấy.”
Tôi nghe nhưng chẳng hiểu gì, hỏi: “Là sao thế?”
Bạch Dực tiếp tục nhìn chằm chằm vào đám giấy đang bay tán loạn nói: “Như thế này, dựa theo tiết tấu của hướng gió mà định ra những bước thích hợp thì chúng ta có thể đi qua.”
Tôi muốn hỏi nữa, nhưng Lục tử ngăn lại nói: “Để lão Bạch nhìn xem, anh ta đã nói thế thì hẳn phải có cách.”
Bạch Dực cau mày, lại một lần nữa tiến về bức tường gió. Cuồng phong làm anh lui lại trong thoáng chốc. Lúc này tôi thấy tư thế của anh rất kỳ lạ, lúc sang trái, sau lại sang phải, nhìn có hơi giống đang múa, nhưng động tác đơn giản hơn rất nhiều. Lục tử khâm phục gật đầu nói: “Ra là vậy, dùng vũ bộ có thể bước qua.”
Tôi thấy Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338898/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.