Bà ta ha hả cười lên, lạnh lùng nói: “Ngươi còn nhớ lời cuối cùng của Đầu Trọc không? Đó là oan hồn thứ chín. Nhóm của Tào Dương thêm Ngưu Giác cộng lại vừa đủ chín oan hồn thay thế. Trước kia bọn họ cũng bị quỷ chú làm hại. Cách thức cũng như quả cầu tuyết, chỉ cần một người biết đến sự tồn tại của Hà Bá điện thì dù có chạy đến chân trời góc bể cũng sẽ bị quỷ chú truy sát. Hiện tại chúng ta đang có cơ hội mở ra chính điện của Hà Bá điện, nếu bỏ đi, các ngươi sẽ lập tức bị quỷ chú giết chết. Thế thì sẽ chẳng còn ai biết bí mật này nữa.”
Tôi bỗng nhớ đêm đó Bạch Dực đã viết vào tay mình chữ “Thế”. Lẽ nào… anh có ý nhắc tôi về mối quan hệ này? Tôi tiếp tục hỏi: “Ý bà là, cơ hội sống sót duy nhất của chúng tôi là phải tìm người chịu quỷ chú chết thay mình? Sau đó tiến vào chính điện, nhìn xem nơi đó rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì, thế mới có khả năng thoát khỏi nguyền rủa?”
Bà ta như cười như không, nói: “Ta mặc kệ các ngươi chết hay sống. Mục đích của ta là cứu người. Vì nó ta chẳng màng làm quỷ chú luân hồi thêm lần nữa.” Nói xong bà nhìn Bạch Dực nói: “Bạch thiếu gia, ngươi tính sai một bước, chậm mất rồi a. Ta 50 năm về trước đã bắt đầu bài ra một ván, ngươi khi đó cũng là bộ dạng thế này đây.”
Bạch Dực không ngẩng đầu lên, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Bà ta cười khanh khách, tiếp tục nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338896/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.