Bỗng có người hỏi: “Có gậy quỳnh quang không?”
Lòng tôi thầm mắng, rút vội ra. Không phải gậy quỳnh quang, mà là gậy sáng lạnh! Loại này sẽ tăng sáng từ từ, không gây tổn thương ắt. Tôi cầm đèn, lơ mơ cảm nhận không gian mờ ảo quanh mình. Lúc này lại thấy người đi cùng có chút vấn đề, dường như khác hơn một chút? Rất có thể vì sợ hãi nên họ cũng không lên tiếng, vẫn lặng yên như cũ. Tôi thầm đếm số người, thấy thế nào cũng không đổi. Sau cùng, có người thì thầm nói: “Này! Mọi người sao thế?”
Tôi cảm thấy có vài bóng người giật mình. Người cạnh tôi đều lên tiếng: “Đến rồi!” Tôi phân biệt được giọng của Lục tử, Bạch Dực, Ngưu Giác, ông chủ Triệu, có cả Tào Dương nữa. Nhưng tôi lại linh cảm ngoài những người này, thì vẫn còn rất nhiều người đứng quanh, bất quá lại chẳng dám khẳng định là đúng hay không. Ngay lúc tôi còn đang ngờ vực suy nghĩ, thì giữa mọi người lại có tiếng chầm chậm truyền đến: “Đến rồi….”
Tóc gáy dựng lên, tôi nghe có người thở rút một cái. Lần này hẳn không phải mình tôi tự huyễn hoặc ra. Tôi rướng cổ, lấy ít can đảm cùng lý trí rít lên: “Con bà nó! Là ai vừa gọi!”
Qua một lúc, phía sau lại truyền đến giọng nói đầy tăm tối và lén lút: “… Đến rồi”.
Âm thanh này không phải từ trước vọng lại, sao có thể tự xuất hiện được. Quanh tôi rốt cuộc có bao nhiêu người. Giọng nói kia dù nghe thế nào cũng không giống người đang sống. Bất kể tôi giận dữ ra sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338891/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.