Tôi ôm đầu đau đớn đầy bất lực. Vốn dĩ không thể nào dừng lại được, lần này nó cứ xuất hiện không ngừng trong tâm tưởng, tôi lại chẳng cách nào có thể vứt những tiếng tụng niệm kia đi được. Tôi nhìn ngọn núi phía trước, dường như đang phát ra năng lượng, tung hô: “Mã Thấm Bảo Mộc! Sơn hà cửu đĩnh điện!”
Tôi run run chỉ vào ngọn núi phía tây bắc nói: “Cửu long… cửu long… ở đó…”
Đến tôi còn cho rằng bản thân mình đã điên rồi. Tôi run rẩy ngã xuống đất, dùng hai tay đỡ lấy thân mình, quỳ rạp trước ngọn núi kia như đang sám hối. Chỉ có Bạch Dực là ra sức ôm lấy tôi. Đầu tôi cứ không ngừng xuất hiện tiếng nói, nhưng tôi chẳng hiểu gì cả. Tất cả người ở quanh tôi đều lùi ra xa. Dần dần tôi tự khôi phục lại khả năng đều khiển hành động của mình. Tôi nắm lấy tay của Bạch Dực, từ từ đứng lên, người xung quanh vẫn cứ nhìn tôi đầy sợ hãi. Tôi không biết mình đã thành bộ dáng gì, bất quá chắc cũng không hay ho gì. Tôi đến bên cạnh Lục tử, định giải thích một chút, nhưng cậu ta hoảng sợ lùi lại, thậm chí còn hơi tức giận. Tôi hỏi: “Sao thế? Lúc nãy mình… có chút không kiềm chế được…”
Lục tử run rẩy chỉ vào người tôi nói: “Cậu xem… kia là gì?”
Tôi quay ra sau, liền phát hiện xa xa có một bức họa màu đỏ, là một con phi long đỏ tươi. Nó được vẽ sống động trên vách núi thật như linh thú bảo vệ vậy. Hơn hết, nói quá một chút thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338887/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.