Lục tử sợ thính lực của bà có vấn đề liền rân cổ hét lên: “Bà à! Chúng con muốn tìm đường Vưu Khê, thôn Nam Viên, nhà số 234. Bà biết địa chỉ kia ở đâu không ạh?”
Bà lão phất phất tay nói: “Không có chỗ đó, nơi này của chúng tôi chỉ đến số 233 là hết rồi. Sao lại dư ra số 234. Hay các cậu đi lầm thôn rồi. Thôn như vậy ở phía nam ngoại thành này cũng có vài cái nha.”
Thế là bọn họ lại nhìn tôi nghi ngờ. Tôi cũng ngờ ngợ hay mình đã đọc nhầm rồi. Đầu tôi bắt đầu căng thẳng nói: “Tôi chắc không đọc nhầm đâu, tuy lúc xem đầu tôi đau lắm, nhưng cũng rất cẩn thận mà.”
Bạch Dực cau mày, anh bắt đầu đẩy kính lên nhìn xung quanh. Sau đó lại nhìn bà lão hỏi: “Bà ơi, vậy trước kia, nơi này có nhiều nhà không ạ?”
Bà lão nhướng mày lắc đầu nói: “Không có nha, nơi này của bọn tôi trước giờ đều như thế. Thứ thay đổi duy nhất là mấy gốc quế sau thôn bị người ta chặt mất. Nói xong, bà lại dùng tay xé một miếng măng rồi chỉ vào chỗ rẽ sâu trong ngõ nhỏ nói: “Là chỗ đó, còn lại những thứ khác một chút cũng không hề thay đổi.” Sau đó bà còn mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Chúng tôi thấy bà vẫn còn vương vấn, nhưng khi hỏi thêm thì bà lão lại tiếp tục phơi măng, chẳng thèm để ý đến chúng tôi nữa.
Chúng tôi lại thơ thẩn vài vòng, vẫn như cũ không thể tìm được biển số nhà nào như thế hết. Mắt thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338876/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.