Từ cửa động ào ào tuôn xuống rất nhiều bùn đất. Táp cả vào mặt và đầu của chúng tôi. Tôi ở trên Bạch Dực là người đầu tiên hứng trọn. Toàn bộ cơ thể đều rơi xuống, tay nhất thời ko còn chút sức lực nào cả, thấy rõ bùn đất càng tuôn xuống nhiều hơn, giữ ấy còn xen lẫn cả đá nữa. Bạch Dực hoảng hồn, ngay lập tức ôm lấy thắt lưng tôi, bám vào chỗ lõm của các bức bích họa. Một tay anh cắm chặt dao vào tường, tay còn lại ôm chặt lấy tôi, chân dẫm lên chỗ gồ ghề bên dưới. Tay tôi nắm chặt dây thừng, cả người cũng dán vào vách động. Tôi lúc này thầm rùn mình trong lòng. Tình huống này đúng là ngàn đường tử ko có lấy 1 lối sinh mà. Tay Bạch Dực nắm chặt đuôi dao đến nổi lộ rõ từng đốt tay. Tôi thấy hình như có 1 tản đá lớn lắm đang rơi tiếp xuống, hơn hết còn đập trúng anh. Anh kêu lên đầy đau đớn, nặng nề đẩy tôi áp vào thành động.
Mặt tôi dường như sắp va vào cửa động. Lúc này mới biết mặt nạ bảo hộ đã rơi từ lúc nào, cả gương mặt đều lộ hết ra ngoài. Chả trách cảm thấy dễ chịu nhiều lắm. May là trên người tôi có lớp bột vẽ, nếu ko chắc đã dày đặc sâu rồi. Qua chừng 2 phút, phía trên như ko còn tiếng rơi xuống nữa. Điều này làm tôi nhẹ nhõm thở hắt ra. Tay Bạch Dực cũng thả lỏng hơn 1 chút. Lúc này tôi cảm thấy vô cùng bất an. Bạch Dực nhất định đã bị tàng đá lớn kia rơi trúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338868/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.