Trí nhớ của con người thật vô cùng kỳ diệu. Chuyện rất nhiều năm về trước cũng có thể nhớ rõ từng ly từng tí. Nhưng nhiều khi điều chỉ vừa xảy ra một ngày, hay một giờ, thậm chí là một giây trước thì một chút ấn tượng cũng không có. Nói ví dụ như tôi đi, tôi hiện tại thật muốn nhảy lầu cho rồi. Bất quá, đây mới là lầu hai thôi, nhảy xuống chưa chắc gì chết được, mà lại bị gãy vài cái xương thì khổ.
“Bắt được rồi nhá! Cái cậu này, không ngờ lại trốn ở đây mà nhàn nhã như vậy!”
“Nhàn ông nội anh ấy, tôi không phải đang tìm sao, nói nhảm như vậy làm gì. Có giỏi thì tự mình tìm đi.”
“Tôi không rảnh cùng cậu đôi co! Nếu không có thứ đó chắc chắn sẽ phiền lắm đấy. Đến lúc đó, tôi với cậu chỉ còn nước chạy trối chết thôi.”
Tôi tức giận chui từ gầm giường ra, vừa lắc lắc cái đầu vương vài mảng bụi vừa khoát khoát tay nói: “Không có dưới gầm giường đâu. Tôi nhớ mang máng hình như là đã để vào ngăn tủ nào đó rồi nha. Giờ tìm không thấy tôi đành bó tay thôi. Anh dù có chặt tôi ra làm mấy khúc cũng không có cách nào đâu.”
Bạch Dực đang dốc ngược cái rương ra, nghe thế liền dừng ngay tay lại. Tôi liền lập tức cảm thấy là mình tốt nhất nên ngậm ngay miệng lại thì hơn. Nếu không ăn đấm là cái chắc. Nhìn Bạch Dực giờ đây đang giận đến xanh xám cả mặt, nói không chừng chỉ một chút tác động nhỏ thôi cũng có thể nhào đến cắn tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338862/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.