Đã là con người đều phải đau khổ, ý niệm vừa sinh ra đã khổ, khi tâm hồn dao động càng khổ hơn. Khi truy tìm hoan lạc, tất đến ngày phải vì chính dục vọng của mình mà trả giá. Vì thế sinh ra làm người, đến thế giới này khác nào sa vào cõi hồng trần ta bà, thế sự vô thường, chớp mắt đã qua, không có chút nào thuộc quyền khống chế của con người. Do đó mà trên đời này mới có bát khổ: sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly khổ, oán tăng hội khổ, cầu bất đắc khổ, ngũ ấm xí thạnh khổ.
Đây là ý niệm chung của cả Phật giáo lẫn Đạo giáo, là con người thì tất yếu cần phải chấp nhận đau khổ. Bà nội khi xưa từng dạy tôi, con người luôn luôn bị ràng buộc, không ai có khả năng thoát khỏi số phận, bởi vì kể từ ngày được sinh ra đời thì con người đã bị định trước kết cục sẽ là cái chết, buông tay cũng là chết, không buông tay cũng vẫn là chết.
Cuối cùng khi về tới được phòng ở, vừa buông hành lý xuống là tôi lập tức gục luôn, không còn muốn làm gì nữa, chỉ nằm ườn trên giường như một con mèo lười, lúc này mới biết, hóa ra được an toàn nằm trên giường của mình lại hạnh phúc và yên bình đến thế. Tôi nhắm mắt lại, muốn cảm nhận trong chốc lát sự thanh bình hiện tại, nhưng khi nhớ tới “thế cục” vừa được mở ra kia, lại lâm vào sự bất an thường trực, nằm trên giường mà vẫn thấy cả người không yên.
Thế nhưng tình huống cũng không phát triển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338858/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.