Mùa xuân là mùa trăm hoa đua nở, khoe sắc muôn hồng nghìn tía, mọi người vừa trải qua một mùa rét đậm, đến lúc này có thể ưỡn ngực hít sâu một hơi dài, tận hưởng hương thơm tràn ngập ấm áp khắp nơi. Nhưng tôi không có cái phúc đó, với một người bẩm sinh đã bị dị ứng với phấn hoa như tôi, mỗi lần đến mùa xuân, đi ngang qua bồn hoa hoặc dưới tàng cây đều phải nhắm mắt bưng mũi bỏ chạy thật nhanh, nếu lỡ hít phải dù chỉ xíu xiu phấn hoa thôi cũng đủ hắt hơi đến đầu óc quay cuồng mất.
Vì sao tôi lại đột nhiên nhắc tới bệnh dị ứng của mình ư, đó là vì bên cạnh tôi lúc này là một cặp tình nhân vô cùng tình tứ, anh chàng nọ cứ như muốn khoe của, tặng cho cô nàng của mình một bó hoa hồng còn to gấp ba cái đầu của cô ta, một mùi hoa nồng nặc tỏa lan tứ phía, khiến tôi hắt xì không ngừng. Cũng may bọn họ tới sớm hơn chúng tôi, ăn nhanh hơn chúng tôi, chỉ càng chịu đựng chừng nửa tiếng đồng hồ là cặp chàng chàng thiếp thiếp nọ đã dắt díu nhau ra khỏi quán cầm theo quả bom màu đỏ chót kia, nếu không người ta nhìn tôi vừa ho vừa chảy nước mắt vừa hắt xì dám hiểu nhầm tôi là trái tim bên lề lắm.
Ngày hôm nay họp mặt với mấy người bạn cũ, mọi người đều là thâm giao, hơn phân nửa lại cùng sống trong một thành phố, trong số đó đương nhiên cũng có Lục Tử. Mấy ly bia cạn sạch, tôi bắt đầu kể chuyện, đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338849/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.