Đung đưa bà ngoại đung đưa, bà gọi bé cưng bà ơi, kẹo một bao, quả một bao…
“Ha ha, trông này, con gái tôi có xinh không cơ chứ!” Một người đàn ông hưng phấn ôm chặt cô bé gái mới sinh trong tay, dường như cô bé chính là kết tinh của toàn bộ ước mơ cùng kỳ vọng của anh ta vậy. Trên chiếc giường bên cạnh, một thiếu phụ nằm yên, mái tóc dài màu hạt dẻ rối tung xõa trên gối, gương mặt còn nguyên vẻ mệt mỏi kiệt sức sau cuộc sinh nở khó nhọc, nhưng vẫn không thể giấu nổi sự vui mừng lẫn tự hào.
Thiếu phụ yếu ớt mỉm cười nhìn chồng, ánh mắt khẽ ra hiệu một cách kín đáo sang vị bác sĩ đứng bên cạnh, người chồng lập tức hiểu ngay ý vợ mình.
“Cảm ơn bác sĩ Triệu rất nhiều, ha ha, tôi được làm cha rồi!” Người đàn ông hào hứng nắm chặt tay vị bác sĩ – một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng – mà cảm ơn rối rít, người kia cũng mỉm cười gật đầu, nói một lời chúc mừng khách sáo. Nhưng lúc ông ta rụt tay lại, trong tay đã lộ ra một góc phong bao lì xì đỏ tươi, bàn tay nhanh như chớp đút vào túi áo. Từ lúc đó, nụ cười của vị bác sĩ càng trở nên thân thiện, lời chúc mừng càng chân thành hơn.
Tôi nhìn qua cửa kính chứng kiến từ đầu đến cuối, trong lòng tự nhiên cảm thấy vui buồn lẫn lộn, chẳng biết là vui hơn hay buồn hơn. Dù sao đi nữa thì một sinh mạng mới được sinh ra trên đời luôn luôn là một chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338845/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.