Thực ra căn phòng của Lục Tử trông rất bình thường, nhìn bên ngoài chỉ giống như hàng ngàn vạn căn hộ tiêu chuẩn khác khắp Trung Quốc. Hắn giải thích với chúng tôi: “Hai người không biết đấy chứ, những người sưu tầm buôn bán cổ vật như chúng tôi sợ nhất là phô trương để cho người ta biết, hay nhất là mình làm gì đừng có ai hay, bằng không không làm sao ngăn nổi trộm đạo cướp bóc. Phòng làm việc của cả công ty tớ tất cả đều nằm trong những khu dân cư bình thường, bề ngoài không thấy có gì đặc biệt, kỳ thực bên trong khóa kỹ như ngân hàng Thụy Sĩ vậy!”
Nói xong hắn rút ra một cái chìa khóa đặc chế, xoay qua xoay lại vài lần trong ổ khóa, mới mở được cửa, chúng tôi thò đầu vào nhìn thử, bên trong rất vắng lặng, có cảm giác lạnh lẽo khác thường, các cửa sổ đều đóng chặt, trong nhà u ám, rất có cảm giác của một ngôi nhà có ma.
Hắn đóng cửa lại sau lưng chúng tôi, cởi giầy, rồi mang chúng tôi vào thư phòng bên trong. Đây mới chính là chỗ làm việc chính yếu của hắn, trông còn rộng lớn và tiện nghi hơn cả phòng khách, trong góc là cái két sắt lớn, bên cạnh nó là một cái bàn làm việc rất rộng, trên bày đầy bút lông và nghiên mực, còn có những dụng cụ trông rất hiện đại tinh vi, ngay cả kính hiển vi cũng có, có thể thấy trong nghề này hắn là một tay chuyên nghiệp tới mức nào, nếu không thì cũng sẽ không được giao vào tay một tác phẩm của Từ Vị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338832/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.