Thành phố nào cũng có lịch sử của riêng nó, mà phần lớn lịch sử của một địa phương nào đó đều khắc dấu rõ rệt nhất trong những ngôi nhà cổ. Đằng sau những cánh cửa cũ kỹ của chúng luôn luôn ẩn chứa những câu chuyện mà người ngoài không thể biết, thậm chí có chuyện còn mang tính chất quyết định đối với lịch sử, cho nên mọi người giữ lại những căn nhà cổ đó để làm viện bảo tàng hoặc làm nhà lưu niệm. Nói chung, ký ức của những căn nhà là một thứ tài sản quý giá mà con người cần giữ gìn. Ngược lại, cũng có những ký ức mà con người chỉ muốn quên đi, muốn vứt mất, chúng bị vĩnh viễn phong ấn bên trong những tòa lầu các, giữa những bức tường đổ nát xa xưa…
Đoạn văn bên trên trích từ tập giáo án của Bạch Dực. Anh chàng này lúc làm việc luôn luôn rất nghiêm túc, thích chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ từ trước, nên giáo án của anh ta dày hơn tôi rất nhiều. Thậm chí ở trong còn có nhiều hình ảnh lấy về từ internet, có thể gọi là văn hay tranh đẹp, không giống tôi…
Tôi lắc đầu đóng tập giáo án lại, không so sánh hai chúng tôi nữa, nếu cứ so sánh thế này thì tâm trạng cũng sẽ giống như chai bia, càng lắc càng tràn bọt mất…
Bạch Dực hôm nay không có nhà, tôi hăng hái hâm lại cơm nguội hôm qua ngồi trước máy vi tính vừa chơi game vừa ăn. Cái tật nghiện game này của tôi bị lão Bạch quở không biết bao nhiêu lần mà kể, nhưng tôi vẫn cứ nghe vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338826/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.