Tiếng pháo trúc đón mừng năm mới đến, đêm trừ tịch thực ra là để đánh đuổi một loại quái vật có tên gọi là “Tịch”. Có lẽ ai cũng biết câu chuyện này, Tịch chính là một loại niên thú, sợ ánh sáng sợ màu đỏ sợ tiếng vang, cứ theo đó mà suy thì nó cũng chẳng có gì đáng sợ cho lắm. Chỉ cần một chuỗi pháo trúc dài là có thể đối phó với nó. Dù sao tôi cũng không có hiểu biết nhiều về lãnh vực này lắm, đêm trừ tịch chẳng qua là thời khắc chuyển từ một năm cũ sang một năm mới mà thôi, trước kia thì còn có tiền lì xì, còn bây giờ ngoại trừ mỗi năm mỗi già đi một tuổi thì chẳng còn gì đáng hân hoan nữa cả.
Lúc mẹ tôi biết tôi sẽ không về nhà mừng năm mới cũng có hơi nổi giận, nhưng cuối cùng vẫn gửi tới cho tôi ít đồ ăn tết cộng với vài bộ quần áo mới. Bạch Dực cũng nhận được một ít đặc sản dưới quê gửi lên, hai người chúng tôi vội vã đem đồ ăn tẩm ướp cẩn thận rồi mắc lên treo bên cửa sổ cho khô ráo. Người miền Nam dịp tết thường thích ăn thịt vịt tẩm và thịt heo sấy khô. Cho nên tôi rất thích dịp năm mới, bữa cơm tất niên nhất định sẽ có lạp xưởng và thịt vịt ướp muối. Bạch Dực rõ ràng cũng là người miền nam, nhưng khẩu vị nhà anh ta có vẻ nhạt, chỉ gửi tới một ít hải sản.
Mẹ tôi còn gửi tới cho tôi mấy tờ giấy đỏ cắt thành hình chữ “Phúc”, nói là dán trên cửa vào đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338824/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.