Nhìn chung con người không ai thích đi lại trên đường vào ban đêm, nói thật lòng ra là vì không muốn nhìn thấy những thứ khủng khiếp trong bóng tối. Còn nói một cách cao siêu hơn là vì con người là một động vật không thích bóng tối. Chúng ta là một loại sinh vật chỉ thích sinh hoạt dưới ánh sáng mặt trời, bóng tối không thuộc về người sống. Ánh sáng và hơi ấm, đôi khi còn quan trọng với con người hơn bất kỳ thứ gì.
Nhưng tôi thực ra có phần thích đi dạo trong bóng đêm, vì không khí ban đêm tươi mát trong trẻo hơn ban ngày nhiều, hơn nữa còn cực kỳ yên tĩnh. Những người sống ở thành phố lớn như tôi luôn luôn có khuynh hướng ghét những tiếng động ồn ào náo nhiệt, nhưng rồi lại không thể rời bỏ thành phố nổi.
Hôm nay Bạch Dực bất ngờ bị cảm. Thật khó tưởng tượng một người như anh ta lại có ngày bị cảm. Chỉ biết giữa đêm khuya thanh vắng đang ngủ ngon chợt nghe những tiếng sụt sịt liên hồi, ban đầu tôi tưởng là chuột, nhưng sau đó lại nghe tiếng đóng mở ngăn kéo.
“Chết tiệt, dạo này bộ lũ chuột thành tinh cả rồi à?!” Tôi mơ mơ màng màng ngồi dậy bật đèn, sau đó bất ngờ nhìn thấy Bạch Dực vẫn đang cúi người lom khom bên ngăn kéo, trố mắt nhìn sang.
Một trận trầm mặc, sau đó tiếng hắt xì của Bạch Dực vang lên, giữa yên tĩnh lại càng thêm rõ ràng. Tôi thực ra còn chưa tỉnh hẳn, nghe thế liền thuận miệng hỏi một câu: “Anh đang làm gì vậy?”
Bạch Dực xoa xoa mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338817/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.