“Nghiêm Thừa!” Tôi gọi to, làm sao vậy, cậu chàng này định diễn kịch cho ai xem à? Ngồi trên đất đóng vai khỉ mẹ chắc?
Cậu ta thấy tôi, vội vàng lấy lại vẻ mặt bình thường, đứng lên, chỉnh lại y phục, nhìn chúng tôi có vẻ xấu hổ, cười cười mà nói: “Bị rớt vài thứ, tớ đang tìm.”
Tôi nghi hoặc nhìn cậu ta, cảm giác khắp người cậu ta đều hơi quái dị. Cậu ta dường như đã biến thành một người khác, người này…thực sự là Nghiêm Thừa mà tôi đã quen biết bao lâu nay sao?
Cửa nhà bếp mở ra, Tô Lan bưng thức ăn lên, nhìn thấy chúng tôi đang đứng sững nhìn nhau, liền nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì xảy ra thế? A Thừa, còn đứng đó làm gì, giúp em mang thức ăn lên đi!”
Nghiêm Thừa cũng cười: “Cậu xem, sắp kết hôn nên thần kinh cứ căng ra, không việc gì không việc gì, mọi người ngồi vào bàn đi, tớ mang thức ăn lên.”
Món ăn rất phong phú, đều là những món tôi thích ăn nhất, xem ra Nghiêm Thừa vẫn còn nhớ rõ khẩu vị của người bạn cùng lớp này. Chúng tôi ngồi xung quanh một cái bàn ăn rất rộng bằng gỗ lên nước nâu hồng, tô dĩa đầy bàn, màu sắc hấp dẫn.
Thế nhưng điểm kỳ lạ nhất là trên bàn lại đặt tới tám bộ chén đũa. Tôi ngạc nhiên hỏi Nghiêm Thừa: “Còn có bạn bè khác tới à? Sao lại có tới tám cái chén?”
Nghiêm Thừa đáp: “Không, cái này chỉ là thói quen trong nhà Tiểu Lan thôi, trước ngày hôn lễ để bốn chỗ trống trên bàn ăn, coi như là cúng tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338813/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.