Một chiếc xe sang trọng kín đáo dừng trước cổng nhà cổ, đôi nam nữ mặc âu phục bước xuống xe.
Tần Phi Mạc vuốt lại nếp áo đến lần thứ ba, ngầm đang run lên cầm cập. Tuy Tần Phi Thường là em họ anh, nhưng cô ấy điềm tĩnh hơn anh nhiều, khí chất tinh anh phải gọi là đầy người, liếc thấy thị nữ đứng chờ ngoài cổng bèn gật đầu: “Làm phiền thị nữ rồi.”
Minh Hoàng cầm đèn lồng đỏ, gượng tỏ ra trang trọng, cô nhóc dẫn hai người họ vào trong. Tiến vào tòa nhà cổ trang nghiêm, Tần Phi Mạc với mái tóc vuốt ngược về sau đã bắt đầu hơi hơi run chân. Dù Tần Phi Mạc là một trong những người xuất sắc nhất thế hệ trẻ của thị tộc Tần, nhưng thực chất anh có một căn bệnh rất vớ vẩn không tài nào khắc phục được —— sợ ma.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần người nhà muốn dẫn anh đến nhà cổ, là chỉ trong một giây thôi, anh lập tức biến thành trẻ hư lăn lộn trên mặt đất khóc gào làm ầm làm ĩ không chịu tới, mà lúc không thể không đến thì, cũng phải gọi là kinh hồn táng đảm, cứ bất giác run chân từ lúc nào chả hay.
“Đừng run chân, chờ lát nữa gặp Thị Thần và phu nhân anh cũng thế này thì thất lễ lắm đấy.” Cô em họ Tần Phi Thường nghiêm nghị dặn anh, nếu bình thường Tần Phi Mạc chắc chắn phải đôi co với cô ấy rồi, nhưng bây giờ thực sự anh đôi co không nổi, đàn ông đàn ang là thế mà sắp sợ đến đỗi co ro cúm rúm hết cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806847/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.