Thị Thần ôm La Ngọc An bay tới trước điện thờ, rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.
Lúc này Thị Thần trông rất giống mấy ông chồng đang đêm bị điện thoại kêu tỉnh, phải dậy làm việc, nên trông rất không vui.
La Ngọc An không nói gì, cô lùi vào bên trong bàn thờ và quan sát tình huống bên ngoài qua khe hở của chiếc rèm cửa. Hai vị Thị Thần cũng không tiến hành hội đàm thân thiện trước giờ chiến đấu nữa, càng không nói mấy lời quyết chiến hung tàn làm gì mà đều dứt khoát ra tay.
Chừng là chỉ trong nháy mắt, La Ngọc An đã trông thấy dây đỏ giăng kín khắp nơi, chúng cứ không ngừng đan xen bao trùm từng lớp từng lớp một, trong khi đó, cơ thể Lương Thị Thần lại tỏa ra ánh sáng nhạt tựa ánh mặt trời mới mọc, những ánh vàng đó tràn ra khỏi cơ thể y, tùy tiện bay nhảy trong những khe hở mà dây đỏ tạo nên.
Khi những quầng sáng ấy va vào dây đỏ, ôm trọn những sợi dây ấy, dây đỏ sẽ lập tức bốc cháy.
Dưới “filter” của La Ngọc An, ngay cả Tần Thị Thần cũng biến thành một nam tử yếu đuối cần được bảo vệ, những sợi dây đỏ mỹ lệ ấy cũng trở nên “yếu ớt”. Dường như cô đã quên lần đầu gặp, những sợi dây kỳ quái này đã cắt nát mấy người trước mặt mình thế nào, chỉ còn nhớ chúng đã ngoan ngoãn để mình thắt nơ bướm ra sao mà thôi. Thấy dây đỏ cháy, cô lo lắng bước hai bước về phía trước.
Nhưng chỉ một lát thôi ánh lửa đã tắt, vì trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806840/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.