Cô vừa thốt ra những lời ấy, đầu dây bên kia cũng im bặt theo một lúc lâu.
La Ngọc An lễ phép chờ thêm một lát, còn nói: “Xin thứ lỗi, nếu như không còn chuyện gì khác thì tôi cúp điện thoại đây.”
Mặc dù cô luôn miệng nói không tiện mất rồi, xin thứ lỗi, nhưng lời cô nói lại không thuận tai chút nào cả. Tề Quý bỗng nhiên bật cười, cô ta thở dài: “Đã lâu rồi không bị ai từ chối thẳng mặt như thế, nhất thời tôi không phản ứng kịp ấy mà.”
La Ngọc An bình thản đáp lại, trong ngữ điệu không hề có gì là mỉa mai, “Vì làm phu nhân Thị Thần, được người người tung hô tôn kính, đã quen với nếp sống ấy rồi nên mới cảm thấy sẽ không có ai từ chối mình.”
Cô mới chỉ trở thành phu nhân của Thị Thần một thời gian rất ngắn thôi, nhưng trong hoàn cảnh này cũng đã sắp quen với cảm giác “thượng đẳng hơn người” rồi, chưa nói đến Tề Quý đã làm người “có địa vị” lâu tới vậy, đương nhiên sẽ hiểu rõ hơn nhiều.
Tề Quý trầm tĩnh lại, “Cô nói đúng.” Rồi lại chuyển giọng nói về chủ đề cũ, “Nếu cô đã không chịu đến Cẩm Châu chơi để tôi được làm tròn nghĩa vụ người làm chủ thết đãi cô, vậy tôi cũng không thể làm gì hơn là dẫn hậu bối không nên người nhà mình, tự thân đến Du Châu xin lỗi cô rồi.”
La Ngọc An: “Hoan nghênh, để tôi làm tròn nghĩa vụ của người chủ nhà cũng được, tôi chờ các cô tại nhà cổ.”
Tề Quý: “Tôi không quen ở nhà cổ bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806837/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.