So với quãng thời gian dài dằng dặc Thị Thần từng trải qua, thì có lẽ trong mắt ngài cô vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi, đã thế lại còn là một đứa trẻ siêu nhỏ tuổi.
Cô rất muốn an ủi Thị Thần, nhưng Thị Thần lại chẳng cần an ủi, mà thậm chí ngược lại hoàn toàn: ngài còn an ủi cô là khác. La Ngọc An cầm tay Thị Thần dụi dụi một lúc lâu. Sau đó trong bầu không khí yên ắng này, cô lại bắt đầu hoài nghi bản thân mình. Quá trình Thị Thần được sinh ra quá mức chân thực, và cả những ký ức kia nữa, cô còn ảo tưởng những thứ này được cơ à? Cái chốn hoàng tuyền này rốt cuộc là sao đây?
“Đúng là chẳng giống ảo giác của em chút nào cả, cứ như là chuyện thật từng xảy ra vậy.” Cô thì thào.
“Sao lại ngớ ngẩn thế được hả, còn chưa tin đây là thật ư?” Thị Thần cười khẽ.
La Ngọc An chớp chớp mắt, cô ngại ngùng nói: “Nhưng em đã chết rồi mà, cái chết cũng rất chân thật nữa, đã chết rồi nên mấy thứ bây giờ chắc chắn không phải thật đâu.”
“Ừm… Sao em lại thấy sau khi chết thì mọi thứ không còn là thật nữa vậy?” Thị Thần chậm rãi giảng giải cho cô hiểu, “Trước đó đúng là em đã chết, nhưng ta và em đã ký kết khế ước hôn nhân của thần linh rồi, sau này em sẽ tồn tại trong một trạng thái khác với nhân loại bình thường và sống trên thế giới này. Chỗ này là trong tượng thần của ta, là một vùng trời đất hỗn độn, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154979/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.