“Cô có thể yêu cầu ta một chuyện.”
Trong giây phút Thị Thần nói ra câu này, La Ngọc An đã muốn nói: “Xin ngài cứu tôi!” Hoặc đưa ra yêu cầu khác tham lam hơn nhiều, nhưng cuối cùng cô vẫn kiềm lại sự tham lam và ham muốn được sống tiếp của mình.
Cái chết của cô đã được định đoạt trước cả khi cô chuẩn bị giết Mã Tuấn Mậu rồi. Lần đầu tiên La Ngọc An giết người, giết ba tên khốn kia, cô đã tính sẵn chờ cho bốn gã đó chết thì cô cũng phải chết.
Khiến người khác tổn thương thì phải trả giá đắt, La Ngọc An cảm thấy chúng đã phải chịu vậy, thì bản thân cô càng phải chịu thế.
Người đầu tiên cô giết tên Đoạn Nhạc Nghiêm, ông chủ một xí nghiệp. Lúc ấy, cô – người suýt nữa suy sụp sau cái chết của em gái – vì tiếp cận bốn gã hung thủ mà đã nghỉ việc đi làm bảo mẫu, vắt óc tìm kế mới thành công được nhận. Cô làm bảo mẫu tại nhà họ Đoàn, chủ yếu phụ trách chăm sóc con gái của Đoạn Nhạc Nghiêm – cô bé Mai Lật mới hơn bốn tuổi.
Phu nhân của Đoạn Nhạc Nghiêm là một nghệ thuật gia, bà ấy là một người dịu dàng, giỏi giang lại còn xinh đẹp, con gái gã thì hoạt bát đáng yêu, lúc ở nhà gã hoàn toàn là một người cha tốt yêu thương con, một người chồng tốt quan tâm vợ, một ông chủ xí nghiệp thành công lẫy lừng.
Người như thế, sao lúc ra ngoài xã hội lại có thể làm ra chuyện đáng sợ như vậy được đây? La Ngọc An nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154976/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.