Bốn tấm gương này ước chừng cao hai mét, có thể soi rõ mồn một toàn thân của Nhan Minh Nguyệt. Nhan Minh Nguyệt quay lưng lại với gương, dưng không có cảm giác bị nhìn chằm chằm, còn có cả cơn buồn ngủ theo cùng, tuy nhiên lúc này chỉ mới hơn 8 giờ chút xíu.
Chắc là hồi hộp quá thôi, chi bằng ngắm anh đẹp trai nâng cao tinh thần. Nghĩ đoạn, cô ta len lén liếc mắt sang bên chỗ Đinh Mục, cách nhau không xa, nhưng cô ta lại không nhìn thấy rõ mặt của đối phương, khó ghê, nâng tinh thần không nổi, cô ta muốn đi ngủ.
“Rồi, mời cô Nhan đứng vào trung tâm sân khấu.” Tên hề chỉ chỉ bên chân của gã, ra hiệu cho Nhan Minh Nguyệt đứng vào chỗ đó – ngay phía trước tấm gương thứ nhất.
Nhan Minh Nguyệt không do dự, đi từng bước đến đó rồi quay lưng lại với gương, trong lòng không hề có sự chuẩn bị. Cô ta vẫn luôn cảm thấy có người nào đang nhìn mình, không phải là khán giả trước mặt cô ta, mà càng giống như là… trong gương hơn.
Cái ý nghĩ này dọa cô ta giật mình, có bệnh thì vái tứ phương, lúc này mới vội thầm nhẩm các Phật hiệu[1] như “Từ Hàng phổ độ”, “đại từ đại bi Quan Thế Âm”, “Nam mô A Di Đà Phật”.
“Được rồi, cô Nhan đã đứng trước tấm gương số 1, mọi người có thể thấy được là mặt gương cực kỳ nhẵn bóng, hơn nữa độ trong của gương vô cùng cao.” Tên hề thò tay gõ hai cái lên tấm gương, phát ra tiếng “cộp cộp” rõ ràng.
Ai không biết còn tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-khong-vao-chua-mo-cua/428351/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.