4 giờ rưỡi sáng sớm ngày hôm sau, báo thức Đinh Mục đặt reo, anh mơ mơ màng màng nằm thừ ra trên giường một lúc, khi tiếng chuông báo thức thứ hai vang lên thì phải cam chịu rời giường. Trong lúc đánh răng rửa mặt, anh vẫn có cảm giác bị người khác nhìn chòng chọc, chỉ có điều ít hơn rất nhiều so với cảm giác của buổi tối hôm qua. Không biết có phải là do đã quen rồi hay không, thế mà anh lại có thể không thấy ghê tởm như buổi tối hôm qua.
Ra khỏi phòng, anh chưa đi được mấy bước thì nhớ ra không nghe thấy động tĩnh của phòng kế bên, chẳng lẽ Trương Hải Phong chưa dậy sao? Lỡ đâu lại đến trễ, hối hận thật khó mới đến một chuyến, lại chẳng chơi được trò trống gì, quê biết bao nhiêu.
Nghĩ đoạn, anh liền đến gõ cửa phòng số 0105: “Kỹ sư Trương, chú dậy chưa?”
Không ai trả lời.
Có chuyện gì vậy? Vẫn chưa dậy à? Hay là đã đi ngang qua phòng anh luôn rồi?
“Kỹ sư Trương, dậy đi chúng ta đi leo núi.” Anh lại nâng cao giọng gọi một lần nữa.
Vẫn cứ là không ai trả lời.
Ngủ gì say như chết vậy? Sẽ không phải là đã đi ngang qua rồi không gọi anh đó chứ. Đinh Mục có chút lo lắng, anh móc di động ra gửi tin nhắn cho Trương Hải Phong, hỏi: “Kỹ sư Trương, chú có ở trong phòng không, chúng ta đi tập trung thôi.”
Tín hiệu vẫn chập chờn như cũ, xoay vòng xoay vòng cả nửa ngày cuối cùng mới gửi đi được.
Má, nếu trải qua ở đây một tháng, không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-khong-vao-chua-mo-cua/428347/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.