Lộc Kim Triều bị mẹ cưỡng ép kéo vào từ đường.
Bên ngoài từ đường rất náo nhiệt, không ít dân làng đứng vây xem, nhưng bên trong lại chẳng có mấy người.
“Đi dập đầu đi.” Mẹ đẩy mạnh Lộc Kim Triều một cái, lực rất lớn, cô không kịp phòng bị nên loạng choạng bước lên mấy bước.
Bả vai bị xô mạnh truyền đến cơn đau nhói, khiến Lộc Kim Triều vô cùng khó hiểu. Trong ký ức của cô, mẹ không phải là người thô bạo như vậy.
Không hiểu sao trong lòng cô dâng lên một chút phẫn nộ. Nhưng khi quay đầu lại, cô phát hiện mẹ mình chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa từ đường.
Không hề nghe thấy tiếng bước chân. Rõ ràng vừa bị đẩy xong là cô quay đầu ngay, mẹ đi nhanh đến vậy sao? Một tia nghi hoặc thoáng hiện lên, nhưng ngay sau đó sự chú ý của cô đã bị kéo đi nơi khác.
Mẹ cô vậy mà trực tiếp bước ra ngoài từ đường, rồi trở tay đóng cửa lại.
Cấu trúc của từ đường có phần kỳ quái, không có cửa sổ, một khi cửa đóng lại thì trở thành một căn phòng kín bưng. Rõ ràng đèn điện trên đầu vẫn đang sáng, nhưng khi cánh cửa từ từ khép lại, ánh sáng bên trong lại nhanh ch.óng tối đi.
Tầm nhìn của Lộc Kim Triều cũng theo đó mà trở nên mờ nhòe. Trước khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, cô nhìn về phía mẹ đang đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm vào mình. Không biết có phải vì ánh sáng mờ dần hay không, cô bỗng cảm thấy gương mặt ấy cũng trở nên xa lạ.
——
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-tac-gap-quy/5267936/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.