Năm tháng sau, Vạn Tư Tề người đầy phong trần vội vàng về thành Mông, Hoắc Cải viện thí xong, đang đứng trước cửa chào đón người nào đó trở về.
“Xin lỗi, ta về muộn quá, kết quả thế nào rồi?” Vạn Tư Tề nhảy xuống ngựa, đi về phía Hoắc Cải.
“Có thể giảm thuế rồi.” Hoắc Cải đắc ý nhướn mày.
“Đệ vất vả rồi.” Vạn Tư Tề xoa đầu Hoắc Cải một cái, lại hỏi “Nói như vậy, đệ sau này đã có tư cách học trong trường học của châu huyện, năm sau vừa khéo có kỳ thi Thu Vi (kỳ thi mùa thu),đệ đã có dự định gì chưa?”
Hoắc Cải vừa đi cùng Vạn Tư Tề vào nhà vừa nói ra toàn bộ dự định của mình: “Hương thí năm sau tổ chức tại Khôn Thành trên tỉnh. Đệ định theo học ở đó. Hiện tại sắp đến năm mới rồi, không tiện đi xa, đệ định đón năm mới xong rồi mới đi Khôn Thành, sau đó học ở đấy sáu tháng, thuận tiện báo danh cho kỳ thi Thu Vi vào tháng tám, lấy công danh cử nhân.”
“Tùy đệ.” Vạn Tư Tề vẫn là thái độ nuôi dưỡng tùy tiện đấy.
Hoắc Cải thấy Vạn Tư Tề không có ý kiến gì, trong lòng thầm thở phào.
Bên này tấm bùa tú tài hộ mệnh đã nắm trong tay, đối với Hoắc Cải mà nói, nhiệm vụ tiếp theo tất nhiên không phải là thi tiếp, mà là gấp rút tiêu diệt đám quỷ súc còn lại. Nếu như không phải trong “Tiện thụ Vạn Nhận Luân”, nhân vật chính xui xẻo bị Vạn lão gia đuổi ra khỏi nhà vào đúng năm mới, vật lộn một tháng mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-suc-dang-nguoc-ba/1343493/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.