Lão Chu ở ngoài hô to một hồi, sau khi cánh cửa đóng lại thì thanh âm cũng nhỏ hơn nhiều, Lâm Thiên Lí cầm thuốc đi đến mép giường, bắt Lâm Trường Tư duỗi chân ra.
Lâm Trường Tư vốn đang ngượng ngùng xấu hổ, để nam nhân này đắp thuốc cho y, y cảm thấy có chút chịu không nổi, nhưng thái độ nam nhân kiên quyết, cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể thỏa hiệp, duỗi chân nhìn nam nhân mang theo một chút rụt rè, y muốn tự mình bôi thuốc, nam nhân lại không thèm quan tâm, một tay nắm mắt cá chân của y đặt lên người mình.
Lâm Trường Tư bị nhân yêu kia ném văng đi, lúc té đầu gối tiếp đất, vì vậy hiện tại đầu gối trắng nõn đã xanh tím một mảnh, sưng to, còn trầy da, nhìn qua vô cùng thê thảm.
Lâm Thiên Lí lấy thuốc xoa đều lòng bàn tay rồi mới xoa lên chân y, nhìn Lâm Trường Tư đau đến nhăn mặt, ánh mắt của hắn tối sầm lại: “Kiên nhẫn một chút.” Tăng thêm chút lực xoa bóp vết bầm trên chân, Lâm Trường Tư bị đau kêu a a, nước mắt cũng chảy xuống, nhịn không được cong cả người, nắm lấy ống tay áo của Lâm Thiên Lí.
Xoa bóp nửa ngày, Lâm Thiên Lí mới dừng lại, bắt đầu cởi áo của Lâm Trường Tư, trên lưng y còn có năm dấu tay máu chảy đầm đìa đấy.
Lần này Lâm Trường Tư không có giãy giụa, vết thương trên lưng xác thật quá đau, mà bản thân y cũng chẳng thể tự xử.
Nghĩ như vậy liền ngay thẳng chính trực cởi bỏ cái áo, chờ đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phu-troi-cho/603238/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.