Gia Cát Lưu Sa nơi nào sẽ nghĩ đến xông tới không phải người khác, chính là người nàng tâm tâm niệm niệm Mộ Dung Thích Dật, khi cửa bị đánh mở, gió thổi vào trong nhà, để thân thể vốn đã ướt nhẹp có một chút hơi lạnh, Gia Cát Lưu Sa lúc này mới hoàn hồn, bỗng nhiên nghĩ tới bản thân vẫn còn trần như nhuộng!
"A!!!" Hầu như là theo bản năng phản ứng, Gia Cát Lưu Sa kêu to một tiếng, đồng thời thân thể ngồi xổm xuống, làm cho nước đem thân thể che lấp.
Mộ Dung Thích Dật cũng không ngờ rằng mở cửa sau sẽ là cảnh tượng này, thêm nữa vóc người Gia Cát Lưu Sa vốn là so với phổ thông nữ tử càng phong vận hơn một chút, chỉ một chút liền để tinh lực của hắn thẳng hướng thượng thẳng dũng, trong lúc nhất thời cũng quên phản ứng, mãi đến khi tiếng thét chói tai của nàng vang lên, Mộ Dung Thích Dật mới hoảng hốt lại, lại muốn giải thích, lại cảm giác mình có phải hẳn là đi ra ngoài trước hay không.
"Xin... Xin lỗi..." Mộ Dung Thích Dật hiếm thấy có chút nói lắp, liền ngay cả khi lui ra cửa phòng đều bởi vì hoảng loạn suýt nữa bị ngưỡng cửa làm cho vấp ngã.
Gia Cát Lưu Sa nhìn Mộ Dung Thích Dật lảo đảo bước ra khỏi cữa, phù một tiếng bật cười, ngược lại cũng không còn căng thẳng nữa, dù sao có người so với nàng còn kinh hoảng hơn mà! Hơn nữa bộ dáng hắn hấp tấp thế kia cũng thật là đáng yêu, nàng lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Dung Thích Dật như vậy nha,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249275/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.