*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Linh Thứu trở lại tẩm cung, để cho mọi người lui ra sau, tương đối vì lười biếng nhắm mắt lại thân thể giản ra, khóe miệng cũng cong lên.
"Hoàng Hậu của Trẫm tâm tình tựa hồ rất không sai." Thanh âm quen thuộc đột nhiên ở sau lưng vang lên, cùng lúc đó gió lạnh vù vù kéo tới...
Mộ Hàn? Miệng Linh Thứu đang mỉm cười liền cứng đơ, thanh âm êm tai vẫn như trước nhưng mà nghe đến giọng điệu này... sao lại có loại cảm giác sởn cả tóc gáy thế kia..
Linh Thứu mở mắt ra chậm rãi xoay người, nhìn Lãnh Mộ Hàn đang mỉm cười quá mức ôn nhu, nháy mắt, có chút không hiểu cười gượng hai tiếng. "Ha ha, cũng còn tốt cũng còn tốt."
Tuy rằng nói như vậy, nhưng mà trong lòng lập tức bắt đầu nghĩ lại hôm nay nàng có làm sai chuyện gì hay không, lúc này không nghĩ lại cũng còn tốt, một khi nghĩ lại mới phát hiện không tốt rồi, Linh Thứu không nhịn được cắn cắn ngón tay cái, thảm rồi, có vẻ như chuyện nàng làm hôm nay, đều chọc Mộ Hàn tức giận nha.
Kỳ thực điều này cũng không thể trách nàng, sáng ra không thấy được Mộ Hàn, nàng liền là không vui, lại bị hắn gián tiếp cấm túc, nơi này lại không thể đi nơi đó cũng không được đi, sao không nổi nóng chứ, nàng làm ra chút cử động không lý trí cũng không quá mức mà.
"Cũng còn tốt?" Lãnh Mộ Hàn tựa như cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249268/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.