*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hắn nhớ tới nó, nó là bộ xương mà cả thần bảo vệ cánh cửa thời không đều sợ hãi...Ma Tôn, tuy rằng không rõ nó đến cùng là cái gì, nhưng mà hắn biết nó rất mạnh, cũng biết mình không phải là đối thủ của nó.
Nam Cung Mặc không bước lên phía trước, không phải hắn sợ, chỉ là hắn không muốn làm việc hy sinh vô ích. Ánh mắt dời về Linh Thứu. "Ta sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu." Lưu lại một câu như lời tuyên thệ, Nam Cung Mặc mới kéo tay bị thương rời đi.
Bộ Xương Máu thấy Nam Cung Mặc đi rồi, nhất thời từ Ma Tôn khát máu hóa thân thành tiểu thụ đơn thuần, đi đến cạnh Linh Thứu cọ cọ nàng, chọc cho nàng đều bật cười vốn tâm tình trầm trọng cũng thả lỏng hơn một chút.
Linh Thứu nở nụ cười, Bộ Xương Máu bán manh liền bán đến càng vui mừng.
Mộ Dung Sùng Tĩnh đi về đến phòng liền thu dọn đồ đạc, Mộ Dung Thích Dật với Đoạn Chương nhìn cũng cảm thấy khó hiểu. "Sao thế? Xảy ra chuyện gì sao?"
Mộ Dung Sùng Tĩnh không nói gì, hoặc là nói, hắn không biết nên nói như thế nào chuyện của Linh Thứu, chỉ chuyên tâm thu dọn đồ cũng nói với hai người bọn họ. "Các ngươi cũng thu thập nhanh chút, chúng ta hiện tại liền trở về."
"Hả không chờ Linh Thứu sao?" Đoạn Chương lăng lăng nói ra.
"Ha, nàng?" Mộ Dung Sùng Tĩnh lạnh lùng chế giễu cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249245/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.