Linh Thứu nghe được lão giả hỏi như vậy, trong lòng cũng có suy đoán, liền không quanh co lòng vòng đáp lại. "Đây là mẫu thân ta lưu lại."
"Mẫu thân ngươi có phải là đóa mạn châu sa hoa kia?" Ông lão không xác định nói, nhưng mà cảm giác không đúng, Tiểu nữ oa trước mắt rõ ràng là nhân loại, mà mạn châu sa hoa coi như có hài tử cũng có ít nhất đã mấy trăm tuổi rồi chứ? Lẽ nào là?
Ông lão tựa hồ hiểu rõ được dụng ý của mẫu thân Linh Thứu, gật gật đầu. "Không nghĩ tới, nàng vẫn là chấp nhất đến thế! Aizz." Ông lão thở dài lắc lắc đầu.
Chấp nhất sao? Nhưng mà nàng lại hiểu rõ ràng tâm tình của mẫu thân, yêu một người vốn không có sai, nhưng chỉ bởi vì đoạn ái tình này, trùng hợp vi phạm cái gọi là thế tục mà bị ép tách ra, đời đời kiếp kiếp không được gặp lại.
A, đây rốt cuộc là ai chấp nhất? Là mẫu thân nàng chấp nhất, hay những người cho là giữ gìn thiên đạo kia, bọn họ không chấp nhất sao? Sự sống, thế tục luân thường, thật sự so với có sinh mệnh chân tình còn trọng yếu hơn sao?
Linh Thứu có chút xem thường, mà cái khẽ cười này của Linh Thứu lại bị lão thấy được, không hổ là mẹ con, kể cả nụ cười, tính cách đều tương tự như vậy, nhìn tiểu nữ oa này, tựa hồ thật có thể từ trên người nàng nhìn thấy bóng dáng mẫu thân nàng, cái kia phong hoa tuyệt đại tiên tử, đáng tiếc...
"Ngươi muốn tìm cánh cửa thời không?" Ông lão lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249242/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.