"Chủ nhân! Chính là hắn!" Tiểu Kim có chút sợ hãi run rẩy cả người, dùng thần thức truyền âm cho Linh Thứu.
Tiểu Kim như vậy, để Linh Thứu nhớ tới đêm đó nó bị tập kích, lúc đó nó cũng sợ hãi như vậy, Linh Thứu lại nhìn về phía người đó, chẳng lẽ hắn chính là người muốn giết Tiểu Kim?
Nam tử tựa hồ cũng cảm nhận được, mở mắt ra, hướng về nàng nhìn lại, rất nhạt rất nhạt...., sau đó nam tử liền chuyển tầm mắt, tiếp tục nhắm lại hai mắt.
Tuy rằng tất cả động tác rất chậm, nhìn qua giống như cũng không để ý chút nào, nhưng mà nhạy cảm như vậy cũng không phải ai cũng có, hơn nữa nàng chẳng biết vì sao, luôn cảm thấy dung mạo của hắn nhìn rất quen, thật giống như ở nơi nào gặp qua rồi.
Nhưng nghĩ về việc hắn đả thương Tiểu Kim, càng là suýt chút nữa thì muốn lấy mạng của Tiểu Kim, vì điểm ấy, Linh Thứu liền đối với hắn không có hảo cảm chút nào, chỉ là không biết nguyên nhân gì hắn cũng không đi, là bởi vì hắn cũng nhìn ra, hay vẫn là trùng hợp, nếu là vế trước, như vậy người này liền thật sự nguy hiểm.
Linh Thứu đồng dạng thu tầm mắt lại không nhìn hắn nữa, cừu của Tiểu Kim nàng sẽ thay nó báo, nhưng hiện tại còn không phải lúc.
Đại hán gọi là Mã Cường, hắn rất yêu thích tên của chính mình, Lạc Cường Lạc Cường luôn cảm thấy có chút mất đi sự ngang ngược của hắn, còn vị nam tử ôn hòa kia họ Mục gọi là Mục Tu Văn, Lạc Tu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249237/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.