Một đêm ôn tồn, mơ mơ màng màng nửa mở mắt ra, nhìn ngoài cửa sổ trời còn chưa sáng, Linh Thứu nhắm hai mắt lại, nàng bây giờ toàn thân đều đau nha, thật sự là quá...az, cơ thể gần đây mệt mỏi quá độ rồi, bất quá nàng vẫn cố đứng lên.
Chuẩn bị xong hết thảy, lại đi đến bên giường, dựa vào chút ánh trăng len lỏi vào phòng, nàng mỉm cười nhìn Mộ Hàn, đưa tay nhẹ nhàng cẩn thận sờ lên mắt, mũi, môi của chàng, vẫn ngây ngốc nở nụ cười... đứng dậy nhẹ nhàng hôn lên má, rồi mới cẩn thận bước ra khỏi phòng.
Mà Linh Thứu vừa đi Lãnh Mộ Hàn liền mở mắt ra.
Nhìn về phía cửa, kỳ thực hắn sớm đã tỉnh rồi, nhưng khi cảm nhận được nàng nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt vào hắn, biết được nàng đang nhìn hắn. Làm cho hắn rất là hưởng thụ, không nỡ phá hoại bầu không khí lúc đó, khi nàng nhẹ hôn lên má, hắn đã muốn mở mắt ra. Nhưng nghĩ đến nói lời chia xa.. hắn lại sợ...
Cảm giác nàng sắp phải đi, hắn thật sự muốn một tay ôm chặt lấy nàng, đem nàng kéo vào ôm chặt, nhưng hắn biết nếu như hắn thật sự làm như vậy, đến lúc đó hắn càng không nỡ để nàng rời đi.
Không phải là không muốn giữ nàng lại, vì bây giờ nàng ở Thánh Linh Điện sẽ an toàn hơn một chút, Tề Dự quốc lúc này sẽ không thái bình quá lâu, mấy đệ đệ kia của hắn đã bắt đầu hành động rồi, nhất là về việc bệnh tình của Phụ hoàng đã sinh bệnh mấy tháng nay nhưng vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249235/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.