Tài Pháp làm khó dễ Linh Thứu, bị Linh Thứu nhẹ nhàng phá giải, chuyện này rất nhanh được lan truyền ra ngoài, đương nhiên thái độ của mọi người đều là bán tín bán nghi, ai biết có phải là do nàng ta muốn che giấu không muốn bị đồn thổi là phế vật nên tự mình bày ra chuyện này hay không?
Lạc Mộng nghe mọi người chê bai Linh Thứu, âm thầm cười một tiếng, trong lòng có chút đắc ý, nói chung danh tiếng phế vật này, Bắc Ảnh Linh Thứu là cả đời cũng đừng hòng thoát khỏi, đây chính là kết cục dám đắc tội nàng.
"Ai nha..., đây không phải là Lạc Mộng sư muội sao, làm sao chỉ có mình thế? Những tỷ muội tốt kia đâu rồi?" Âm thanh đột ngột đánh gãy Lạc Mộng đang đắc ý trong lòng.
Lạc Mộng ngẩng đầu lên, là Lạc Vân, chỉ thấy Lạc Vân chăm chăm nhìn nàng, chỉ là trong mắt Lạc Vân chợt lóe lên trào phúng vẫn không có tránh đi ánh mắt của nàng, mà mấy nữ tử bên người nàng ta đều đang cười nhạo nhìn nàng.
Lạc Mộng sắc mặt có chút khó coi, từ lần đó bị phạt quỳ sau, mặc kệ là ai, cũng bắt đầu vô tình hay cố ý tránh nàng, vốn thiên chi kiêu nữ trong nháy mắt đã biến thành ôn dịch, người người tránh xa, rất sợ bởi vì tới gần nàng mà bị các trưởng lão không thích.
Mà giờ khắc này đám người Lạc Vân trào phúng, đối với nàng chính là đã kích rất lớn, nàng vốn không thích Lạc Vân, nàng ta ỷ vào bản thân có Dị hoả nên được các Trưởng lão với các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-trong-sinh-ai-dam-dung-den-phu-quan-ta/1249229/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.