Nói chuyện với Triệu Đình Phương một hồi, đợi tâm trạng cả hai ổn lại, Khương Vân Nhiễm mới hỏi cô gần đây chuẩn bị tới đâu rồi.
Triệu Đình Phương khẽ đáp:
“Việc đã xong hơn nửa, chỉ là có vài món khó tìm, tảng đá cũng đã chuyển sang nơi khác. Nhanh thì cuối tháng sẽ có kết quả.”
Khương Vân Nhiễm gật đầu, không vội thúc giục, cũng chẳng lộ vẻ nôn nóng.
Trước kia nàng chưa từng gặp Nguyễn Hàm Trân, chẳng rõ tính tình thế nào. Hôm nay tận mắt nhìn thấy, mới hay tài nữ đất Thanh Châu vốn bị tâng bốc quá mức, kỳ thực cũng chỉ đến thế.
Nguyễn Hàm Trân có lẽ thật sự giỏi, văn hay chữ tốt, thơ phú tinh thông, nhưng lại quá kiêu ngạo, quá tự phụ.
Từ lúc cô ta còn nhỏ, nhà họ Nguyễn đã khôi phục thanh thế. Cô ta lớn lên trong cảnh vàng son, mẹ là trưởng nữ Nam An Bá, cha là Nguyễn Thanh Thiên danh tiếng lẫy lừng. Bao quanh cô ta là kẻ nịnh bợ, đeo bám.
Cả đời chưa từng chịu khổ, chưa từng thất bại. Mọi sự thuận buồm xuôi gió, đường đời trải gấm thêu hoa. Trong nhà sớm đã định sẵn cho cô ta con đường vinh hiển sau này.
Một người được nuông chiều từ bé, tất nhiên chẳng chịu nổi khổ cực, chẳng chịu nổi mệt mỏi, càng chẳng chịu nổi chuyện bị tước đoạt tôn nghiêm. Chuyện ấy sẽ khiến cô ta phát điên.
Khương Vân Nhiễm muốn chính là điều đó.
Cô ta điên rồi, ắt sẽ liên lụy đến Liêu Thục Nghiên. Liêu Thục Nghiên yêu thương con gái nhất, đến mức sau này sinh con trai cũng không bằng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-nuong-nuong-vinh-sung-bat-suy/5256897/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.