Cảnh Hoa Diễm rũ mắt nhìn nàng.
Khương Vân Nhiễm từ trước đến nay ăn mặc giản dị, rất ít khi tô điểm đậm, thế nhưng trời sinh dung mạo xuất chúng, dù để mặt mộc, vẫn xinh đẹp khó bì. Chỉ đứng yên một chỗ thôi, cũng khiến người khác chẳng thể rời mắt.
Giờ phút này, nàng tựa nhẹ bên cạnh hắn, thân thể mềm mại, hương thơm hoa quế nhè nhẹ, nụ cười trên mặt lại hiền hòa chân thật.
Thấy Cảnh Hoa Diễm chỉ nhìn mình mà không nói lời nào, nàng dứt khoát bưng chén canh đưa tới, đặt vào tay hắn:
“Bệ hạ, thiếp hầm cả buổi sáng, bệ hạ không thể phụ lòng thiếp được.”
Cảnh Hoa Diễm thu mắt, ngoan ngoãn cầm lấy muỗng, nếm thử:
“Tự tay nàng hầm?”
Khương Vân Nhiễm cười:
“Vâng.”
Hắn vừa ăn vừa nói:
“Lần sau ít kỷ t.ử một chút, hơi ngọt quá.”
Dù không phải tự mình nấu, Khương Vân Nhiễm vẫn cười dịu dàng:
“Nếu bệ hạ thích, lần sau thiếp sẽ hầm canh nữa.”
Trong chốc lát, cả hai đều không nói gì thêm.
Cảnh Hoa Diễm nể mặt nàng, uống cạn chén canh, mới bảo Tiểu Liễu công công lui ra. Trong Hạo Nhiên Hiên, chỉ còn hai người.
Khương Vân Nhiễm rón rén tiến đến gần, ngồi sát lại, chân hai người chạm nhau, truyền hơi ấm.
“Bệ hạ, lâu rồi không gặp, thiếp rất nhớ người.”
Cảnh Hoa Diễm nhìn nàng, chợt đưa tay chạm vào hoa tai trân châu trên tai nàng, khẽ cười:
“Thật sao? Nhớ trẫm, còn đi Ngự hoa viên đ.á.n.h bài?”
Nụ cười trên mặt Khương Vân Nhiễm không đổi, nàng liền vươn tay ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ nhàng nũng nịu:
“Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-nuong-nuong-vinh-sung-bat-suy/5256891/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.