Vài ngày sau, trong cung mọi việc vẫn như thường.
Chỉ là hè qua thu đến, tiết trời dần chuyển mát, băng trong hầm cũng cạn dần.
Không còn khoản "mua đá" từ Tư Đồ mỹ nhân, Khương Vân Nhiễm có hơi tiếc, đùa với Thanh Đại:
"Thiếu mất một mục, thật đáng tiếc. Có điều, Tư Đồ mỹ nhân đúng là người hào phóng, cũng coi như người tốt."
Thanh Đại chớp mắt:
"Tiểu chủ, băng kia e không phải dùng cho bản thân Tư Đồ mỹ nhân. Nô tỳ nghe ngóng, trong cung đều nói nàng và Đức phi tình cảm sâu đậm, ngày thường hay qua lại. Đức phi thân thể yếu, nóng lạnh đều kỵ, chắc là Linh Tâm cung không đủ băng dùng, nên Tư Đồ mỹ nhân mới vì nàng tính toán như vậy."
Khương Vân Nhiễm gật đầu:
"Thế thì cũng dễ hiểu."
Tư Đồ thị vốn xuất thân võ tướng, chỉ là không thuộc hàng huân quý lâu đời.
Tổ tiên nàng ta từ cuối đời tiên đế mới nhờ chiến công mà được ban thưởng, hiện đóng ở Nam Xuyên, giữ vững cõi Nam Cương.
Tư Đồ gia vốn không liên hệ nhiều với Trung Nghĩa Bá phủ Từ gia, nhưng do đồng lòng về đường lối – đều chủ trương xuất binh, nên cũng xem như minh hữu.
Khương Vân Nhiễm nghĩ thông suốt, nàng cũng hiểu rõ tính tình của Cảnh Hoa Diễm – hắn là người sẽ không vì tư tình mà đặt ai lên địa vị, mọi việc đều phải có lợi ích rõ ràng.
Lúc này Từ gia thế lực lớn mạnh, cuối đời tiên đế vì Diêu hoàng hậu nắm quyền quá lâu, văn thần không dễ đề bạt, bèn nâng đỡ võ tướng, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-nuong-nuong-vinh-sung-bat-suy/5256887/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.