Lý trắc phi trước kia chưa từng giảm béo. Nàng không biết rằng nó lại khó khăn đến vậy.
Mới ngày đầu tiên nàng đã không chịu nổi rồi.
Đêm đó, Lý trắc phi nằm lăn qua lộn lại trên giường, không tài nào ngủ được.
Nàng thật sự quá đói.
Trong bụng mỗi giờ mỗi khắc đều sôi ùng ục như nhắc nhở nàng. Nàng đói quá! Nàng
muốn ăn!
Cuối cùng, nàng thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Nàng lặng lẽ bò dậy, lấy 1
cái hộp bằng đồng nhỏ gọn và tinh tế từ nơi sâu nhất của tủ quần áo, có một ít kẹo thông
bên trong.
Những kẹo thông này đã được nàng giấu ở đây trước đó, ngoài nàng ra thì không ai biết
cả.
Đây là món ăn duy nhất còn sót lại của nàng.
Lý trắc phi cầm lấy một viên kẹo thông, cho vào miệng.
Cảm nhận được vị ngon ngọt quen thuộc, nàng cảm động đến nỗi rơi nước mắt.
Trước đây, nàng không biết trân trọng những món ăn tầm thường này, cho đến khi chúng
mất đi, nàng mới cảm nhận sâu sắc, có thể ăn có thể uống là niềm hạnh phúc biết bao.
Nàng vừa âm thầm nhỏ lệ, vừa nhét kẹo thông vào miệng.
Hu hu hu! Ngon quá đi!!!!!
- Nương nương, sao người lại dậy rồi?
Không biết Tố Mai đã bước vào từ khi nào, trên tay còn cầm theo một ngọn nến.
Dựa vào ánh nến mờ nhạt, nàng thấy Lý trắc phi đang đứng bên cạnh tủ quần áo, trong
tay không biết đang cầm cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3353071/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.