Editor: Miacheg
Tiêu Hề Hề được ăn thịt như ý nguyện.
Một đĩa thịt kho và một đĩa thịt dê xào.
Nàng ăn đến mức cảm thấy mỹ mãn, từ đáy lòng cảm thán: "Ngày tháng có thịt ăn thật tốt!"
Vì bệnh nên Lạc Thanh Hàn chỉ có thể ăn cháo và các món thanh đạm.
Lúc đầu hắn không thèm ăn lắm, nhưng nhìn thấy Tiêu lương đệ ăn một cách thích thú, hắn không nhịn được ăn thêm nửa bát cháo.
Dường như mỗi khi hắn ăn cùng nàng, khẩu vị của hắn lại tốt hơn một chút.
Trạng thái hài lòng và hạnh phúc toát ra từ việc nàng ấy ăn những món ăn ngon rất dễ lây lan.
Sau khi ăn uống no nê, Tiêu Hề Hề bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, nàng không thích đi đường dài, trực tiếp đến bên giường của Lạc Thanh Hàn ngã xuống.
Lúc này, cửa phòng bị gõ nhẽ.
Lạc Thanh Hàn: "Chuyện gì?"
Giọng nói của Tuệ Tương vọng qua cửa.
"Điện hạ, Bạch trắc phi còn đứng ở bên ngoài, Ngài thật sự không muốn gặp mặt nương nương sao? Nương nương thân thể vốn không tốt, nếu như tiếp tục đứng đợi, sợ là không chịu nổi nữa."
Lạc Thanh Hàn nhàn nhạt nói ra hai chữ.
"Không gặp."
Tuệ Tương không ngờ Thái Tử lại vô cảm như vậy, không khỏi cau mày.
So với Tiêu lương đệ ham ăn lười biếng, được sủng mà kiêu, hiển nhiên Bạch trắc phi càng thêm ôn nhu đoan chính hơn, nữ nhân như vậy mới xứng với Thái Tử.
Nhưng Thái Tử điện hạ lại càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061643/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.